Everything for Everyone
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Đợi cậu ở nơi này (Hay lắm đấy )

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
mr.jerry
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 40
Reputation : 0
Join date : 24/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Đợi cậu ở nơi này (Hay lắm đấy )   Sat Jan 16, 2010 7:38 pm

Bên ngoài cổng trường, có một cây si già sum sê xòe tán. Tôi hay đứng đợi Long ở đó. Cậu ấy đang đi bộ ra từ tít phía sân trường. Tôi khẽ nheo mắt, nhưng vẫn không tài nào nhận ra cậu ấy là ai, trong số hai giọt nước kia.


Đều dáng cao lớn, mái tóc rẽ ngôi bên hơi xoăn tự nhiên, sống mũi cao hơi hếch, đôi mắt nâu sáng và miệng cười khoe hàm răng trắng bóng. Rồi thói quen không bao giờ cài khuy áo khoác, cả cặp sách màu tím than đeo lệch bên vai. Tất cả đều như từ một khuôn đúc. Cách cổng trường 3 bước, một người nhìn tôi gật đầu và rẽ phải. Người còn lại hớn hở vẫy tay và toét miệng cười, chạy lại phía tôi. Khi ấy tôi mới biết chính xác ai là Long, ai là Lân.


Long và Lân là cặp song sinh giống nhau khủng khiếp. Đến bố mẹ họ cũng thường xuyên gọi nhầm. Điểm khác biệt hiếm hoi nằm trong lòng bàn tay phải của Long. Đó là một nốt ruồi màu đỏ nổi bật.


Tôi không nhìn Long, mà nhìn xuyên ra sau lưng cậu ấy. Lân đang gật đầu với tôi thay lời chào. Tôi hơi nghiêng mặt, cố giữ hình ảnh cậu ấy trong khuôn nhìn, rồi mỉm một nụ cười - đón Long. Trước khi quay người đi với Long, tôi còn cố ngoáy lại, một chút nữa, một chút nữa thôi cũng được...


Tôi đúng là đồ ngốc. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi thầm mắng mình. Sao lại có thể bất cẩn như thế chứ!? Tôi thích Lân. Và khi dồn đủ 10 thành dũng khí, tôi đã đem trao lá thư "tâm huyết" mà tôi kỳ cạch viết và xoá hàng tỉ lần, cho Long. Hic.

Hôm đó đúng là một ngày sao quả tạ chiếu trên đầu tôi. Tự nhiên, Lân đâm ra ốm và Long lại hứng chí mò lên thư viện (lại ngồi đúng khu mà Lân vẫn hay ngồi). Mà lúc ấy tôi làm sao có thể bảo cậu ấy xòe tay ra cho tôi kiểm tra được cơ chứ. Khi đó tôi còn đang bận run bắn lên cơ mà.


Long nhìn tôi, tươi roi rói " Này đi ăn kem đi. Tớ biết một quán kem mới mở nhá. Ngon ngất ngây con gà tây luôn..."



****



Long xúc một thìa kem to tướng bỏ tọt vào miệng, rồi nhắm tịt mắt vào, hai vai cố tình run lên bần bật, nhưng mặt thì lộ rõ vẻ khoái trá.


- Hì hì, trời lạnh thế này mà lôi cậu đi ăn kem thì có vẻ hơi...hâm nhỉ?



- Không đâu, tớ cũng thích đi ăn kem vào mùa đông mà.



- Nếu là anh Lân, chắc anh ấy sẽ rủ cậu đi thư viện cơ...



- Hả - tôi giật mình, miếng kem trong miệng suýt sặc lên mũi. (Kiểu liên tưởng này quá "nhạy cảm")



Long lúc nào cũng rất sôi nổi, miệng liếng thoắng không ngừng. Cậu ấy có thể nói liên tu bất tận với tôi về đủ mọi đề tài. Trong đó, cậu ấy hay nhắc đến người anh sinh đôi của mình.



- Cậu biết không, anh Lân ít nói ******. Nhưng có cả tỉ cô thích đấy nhá.



Long xoè bàn tay phải trước mặt. Giọng cậu ấy bỗng se lại, như đang lẩm bẩm với

chính mình:



- Chỉ thêm có cái nốt ruồi. Thế mà thành ra thua kém hẳn.



Tôi nhìn vẻ mặt ỉu xìu của Long, định an ủi "đâu có...bla...bla...". Nhưng tôi bỗng thấy

miệng mình cứng ngắc. Chẳng phải, tôi cũng thích Lân (chứ không phải Long) hay sao?

Lúc phát hiện ra sự nhầm lẫn chết người của mình, tôi sợ không dám thú nhận ngay. Không ngờ, "đâm lao phải theo lao". Càng ngày tôi càng thấy mình lún sâu vào cái tình thế trớ trêu này. Tôi chẳng tìm được cơ hội nào để nói rõ sự thật với Long. Chẳng nhẽ, khi cậu ấy cảm thán "có cả tỉ cô thích Lân", tôi lại theo đà, đế tiếp luôn "ừ, và tớ cũng là một trong số tỉ cô ấy đây." Như vậy thật là kì quái! Tôi sẽ biến thành một đứa dở hơi muôn đời không biết bơi mất :008:.



- Cho nên thật vui vì cậu đã chọn tớ, Hương ạ!



Trong tích tắc, tôi đờ ra. Long nói câu ấy bằng một vẻ nghiêm túc không thể tả. Tôi thấy xấu hổ kinh khủng với vẻ chân thành của Long. Chẳng biết làm thế nào, tôi đành cúi xuống, múc thìa kem (đã sắp tan thành nước), đưa lên miệng. Và ngay khi miếng kem còn chưa kịp chạm lưỡi, tôi đã vờ xuýt xoa:



- Ui, kem ngon thế! Cậu kiếm được quán này hơi bị đỉnh đấy nhé!



Ngoài cửa, một cơn gió mạnh thổi tới, thốc những chiếc lá vàng rụng bên lề đường lên, khiến chúng bị nhấc khỏi mặt đất, xoay tròn và nhảy lóc chóc một hồi rồi mới chịu nằm yên xuống. Tôi múc nốt thìa (nước) kem cuối cùng trong cốc. Nói gì thì nói, trong một ngày cuối đông tê tê lạnh thế này, được ăn kem vẫn thích hơn việc ngồi lì trong thư viện cắm cúi đọc sách.



Tôi đứng dưới gốc cây si chờ Long cùng về. Khi mới làm quen, tôi cũng chọn chỗ này. "Tớ rất mến cậu. Tớ sẽ đợi dưới gốc cây si già trước cổng trường lúc tan học. Nếu cậu đồng ý kết bạn, cậu sẽ ra đó nhé?" Từ lần đó, cây si trở thành điểm hẹn quen thuộc sau mỗi giờ tan học.



Khi Long đến gần, tôi mỉm cười:



- Sao cậu lâu thế? Đi thôi!



Long hơi chững lại, rồi cậu ấy à lên:



- Cậu đang chờ Long à? Nó đang bận chút việc với đội bóng rổ, chắc tí nữa mới về được. Tôi là Lân.



Ôi, lại nhận nhầm người rồi. Tôi làm sao thế nhỉ? Trước mặt tôi là Lân, "người trong

mộng", điểm (lẽ ra) phải đến của bức thư! Tôi cảm thấy toàn thân đang nóng ran cả

lên. Mọi vật xung quanh như bị đẩy lùi về phía sau, chỉ còn lại nụ cười của Lân cứ lấp

loá trước mặt. Nhưng, đầu óc tôi bỗng trở nên trống rỗng. Chắc trông tôi ngố lắm. Có

đến 2, 3 phút tôi cứ nhìn trân trân vào Lân.



Cho đến khi, cậu ấy đột nhiên kéo tay áo tôi:



- Qua mái hiên bên kia đường đứng đi. Mưa rồi.



Trời bắt đầu mưa thật. Những tín hiệu sầm sì từ sáng, rốt cuộc đã thành sự thực. Những cơn mưa đầu tiên của mùa xuân thường không lớn, nhưng dai dẳng, đủ làm người ta ướt áo và lạnh run lên. Tôi đứng nép người vào dưới hiên hiệu sách. Lân đang đứng bên cạnh. Hình như tiếng trống ngực của tôi đang át cả tiếng mưa rơi trên mái hiên bằng vải bạt.



- Long rất hay kể về cậu. - Lân phá tan sự im lặng ngại ngùng.



- Ừm... - Tôi cười méo xệch.



- Cậu khát không, tôi đi mua nước nhé?



Lân đi lúp xúp dưới mái hiên sang cửa hàng bên cạnh. Một lát, cậu ấy chìa ra cho tôi

một lon Coca mát lạnh. Tôi cảm ơn cậu ấy, nhưng không mở lon, mà chỉ nắm chặt

trong tay. Tôi không thích các loại nước có ga. Đi với Long, cậu ấy chỉ mua nước suối

cho tôi, và không bao giờ mua loại lạnh. Tôi rất dễ bị viêm họng. Lân không biết điều này. Nhưng không sao, ít ra, tôi đã có cái gì đó để hai tay không cảm thấy thừa thãi.



Tôi liếc nhìn Lân. Cậu ấy đang nhìn mưa ngoài đường. Trong thoáng chốc, tôi thu hết can đảm. Tôi muốn thú nhận:



- Thực ra, tôi...



Nhưng tiếng nói của tôi chìm vào tiếng gió đang rung cây rào rào. Lân cũng đang nói gì

đó, tôi chỉ nghe loáng thoáng. Hình như, cậu ấy có việc bận, cậu ấy sẽ đi một tẹo, rồi

quay lại. Và cậu ấy đi mất. Tôi nghệch mặt nhìn theo bóng cậu ấy. Tôi chưa đi bên

cạnh Lân bao giờ. Tôi có thói quen thích đi bên phải. Khi đi bộ cùng Long, cậu ấy sẽ

luôn đi bên trái tôi. Nếu là Lân, cậu ấy có làm thế không nhỉ?





Tôi quyết định đứng đợi. Lần này, tôi phải nhất định nói rõ cho cậu ấy biết. Tôi cảm thấy mình có lỗi. Với Long. Với Lân. Với cả chính tôi nữa.



Lân đi lâu thật lâu. Tôi đổi trọng tâm sang phải, sang trái, rồi lại đổi, hai chân mỏi rũ. Trời vẫn mưa, kiểu rả rích, lâm thâm. Tôi đứng nép mình sau tấm poster quảng cáo để trốn những cơn gió. Lon Coca nắm trong hai bàn tay đã hết lạnh từ bao giờ. "Một tẹo" của cậu ấy không biết đến bao giờ mới kết thúc?



Khi hai chân tôi đã tê cứng, Lân quay lại. Cậu ấy cầm theo một cái ô, dáo dác tìm kiếm, rồi đi như chạy về phía tôi. Tôi chưa kịp triển lãm một kiểu cười thật dễ thương, thì cậu ấy đã nhìn tôi, giọng trách móc:



- Trời ơi, sao giờ này cậu còn đứng ở đây?



- Hơ... - (chẳng phải cậu nói, chỉ đi một tẹo, có điều cái "một tẹo" ấy hơi bị dài, hic)



- Họp với đội bóng rổ xong đã muộn, tớ tưởng cậu đã về trước, nên cũng về luôn. Lúc

anh Lân về, mới biết là cậu vẫn đứng đây đợi.



- Ô...



Cậu ấy xoè tay đợi tôi đưa cặp sách cầm hộ, cái nốt ruồi đỏ nổi bật giữa lòng bàn tay bợt trắng vì nước mưa. Hic, lại nhầm người!



- Cậu đúng là đồ ngốc. Mưa gió thế này, còn đứng đây đợi làm gì cơ chứ?



- Cậu mới ngốc ấy! Cậu đã về nhà rồi, còn chạy ra đường lội mưa làm gì? - Tôi tự nhiên thấy bực bội, những ấm ức trào ra. Tôi vờ vuốt những giọt nước mưa vương trên mặt, rồi thuận tay lau đi cả những giọt nước mắt ương bướng không chịu nghe lời.



Long vừa loay hoay chỉnh cho cái ô che kín vai bên kia của tôi, vừa lẩm bẩm:



- Cậu làm người ta sốt hết cả ruột. Lạnh thế này, gặp nước mưa, dễ ốm lắm đấy!



Tôi im lặng bước đi. Chút can đảm vừa nhen nhóm đã bị thu hồi. Trước ánh mắt Long, tôi chẳng thể cất lời.



****



- Này, thứ bảy đi xem phim nhá?



Long vừa đưa tôi về đến đầu ngõ, đang quay người chuẩn bị đi thì bị câu rủ rê của tôi kéo khựng lại. Nhưng trái với dự đoán của tôi, cậu ấy chẳng tỏ vẻ gì hào hứng:



- Ừm... đợi đến lúc đó hẵng hay.



Long chỉ nói vẻn vẹn có thế, " khuyến mãi" thêm một cái nhìn lướt qua khuôn mặt tôi, rồi quay lưng đi thẳng. Thật lạ lùng! Chẳng giống cậu ấy bình thường tẹo nào. Mà không phải chỉ hôm nay. Gần đây Long rất lạ. Cậu ấy trở nên trầm tính hơn. Đôi mắt cậu ấy không còn nhìn tôi với những tia sáng tinh nghịch nữa. Bây giờ, nó giống như một mặt nước phẳng lặng. Thực ra, tôi thích những cậu bạn hơi trầm một chút. Nhưng, tôi không thích Long thế này. Tôi cũng không thích cậu ấy cứ ngồi đờ đẫn một hồi, rồi khi ngẩng lên, lại hỏi một câu chẳng ra đâu vào đâu. Kiểu như:



- Có phải cậu cũng cho rằng anh Lân rất kool, đúng không?



****



Tôi đến lớp Long. Trả lại cho cậu ấy quyển sách. Kèm một mẫu giấy nhắn: "Đừng quên vụ thứ bảy đấy. Tớ sẽ chờ cậu ở gốc cây si, 9h sáng. Chốt hạ."

Cây si già, điểm hẹn hơi ngược đường, trong một buổi sáng thứ 7 được nghỉ học. Nhưng, tôi muốn thế. Nhất định phải là cây si ấy. Như ngày đầu tiên...



****



Tôi đứng dưới vòm cây si toả rộng. Những chồi non đã bắt đầu nhú lên mơn mởn trên mỗi đầu cành. Mùa xuân đã ở thật gần. Tôi vươn vai, hít thật sâu cái hơi xuân mơn man đâu đây. Để tăng thêm dũng khí. Chúng tôi sắp nghỉ Tết dài. Và tôi có một kế hoạch đặc biệt. Để bắt đầu môt năm mới. Với một - Tôi - cũng mới.



Một bóng người hiện ra trước mặt tôi. Biết ngay mà, Long thể nào cũng tới.



- Long không đi được. Nên nhờ tôi tới đi cùng cậu.



Chuyện gì thế này? Là Lân? Và cậu ấy sẽ đi xem phim cùng tôi. Thay cho Long? Chuyện cứ như đùa vậy.



- Ôi nếu thế thì hôm nay tạm hoãn vậy. Xin lỗi vì làm mất công cậu đến đây.



Tôi gật đầu chào Lân và quay đi. Tôi mới đi được mấy bước thì nghe tiếng Lân đuổi phía sau "Hương ơi, chờ chút đã". Lân nói nhanh:



- Tớ đến thì cậu phải vui mới đúng chứ?



- ...



- Tớ đã biết hết rồi!



Tôi cảm thấy hai má mình như hai quả cầu lửa.



- Bức thư cậu gửi cho Long, thực ra là viết cho tớ, đúng không?



Lân nhìn thẳng vào mắt tôi. Cái nhìn như muốn soi thấu những suy nghĩ sâu thẳm nhất bên trong. Tôi cũng nhìn thẳng vào mắt cậu ấy. Đôi mắt cậu ấy buồn rười rượi.



- "Thích ngồi lặng yên trong thư viện đọc sách, có phong thái ung dung lạ lùng..." Cái người mà cậu tả ấy, thực ra là tớ, phải không? Tớ xin lỗi, tớ chỉ vô tình đọc được bức thư ấy. Vì sao cậu không nói ra ngay từ đầu?



Tôi lặng lẽ quay người bước đi. Lân cũng bước theo tôi. Bên tay trái.



- Nếu cậu nói ra ngay từ đầu, biết đâu mọi chuyện sẽ khác...



Cậu ấy cố giấu. Nhưng tôi vẫn nghe được tiếng thở dài rất khẽ. Chắc cậu ấy đã phát hiện ra sự thật từ lâu. Hẳn cậu ấy đã rất buồn. Suốt trong thời gian qua. Nhưng cậu ấy vẫn không muốn tin. Và cậu ấy muốn làm một phép thử, để xác nhận lại. Tôi dừng bước, lấy tay quệt những giọt nước mắt đã lăn dài hai má.



- Long à, tớ xin lỗi. Tớ thật sự xin lỗi.



Cậu ấy ngây người nhìn tôi. Tôi nắm lấy bàn tay phải của cậu ấy và ngửa lên. Nốt ruồi đỏ nằm im lìm ngay giữa lòng bàn tay.



- Long à, cậu đã biết sự thật. Nhưng, còn một sự thật khác nữa. Hôm nay, tớ đã muốn quay ngược thời gian. Về thời điểm cách đây 3 tháng. Tớ lại đứng chờ dưới gốc cây si. Nhưng, lần này, người mà tớ thật sự đứng chờ. Là cậu. Chính - xác - là - cậu! Cậu hiểu không?



Long (chính là cậu ấy) đứng như trời trồng. Cậu ấy trông ngơ ngác không thể tả. Đồ ngốc xít ạ! Cậu nghĩ là tớ sẽ không nhận ra cậu được hay sao? Cái chai nước Lavie nhét ở ngăn bên cạnh của balô này. Những bước chân vòng sang, để đi bên trái tớ này. Chỉ có cậu mới như thế. Chỉ có cậu mới luôn rủ tớ đi ăn kem vào những ngày đông gió rét. Chỉ có cậu mới lặn lội mưa gió từ nhà quay lại trường vì lo rằng tớ vẫn ngô nghê đứng đợi...



Tôi quệt mặt, mỉm cười nhìn Long. Đôi mắt cậu ấy không còn là mặt nước phẳng lặng nữa. Trong đó, đang sóng sánh những gợn sóng, lao xao, lao xao...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mr.jerry
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 40
Reputation : 0
Join date : 24/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Đợi cậu ở nơi này (Hay lắm đấy )   Sun Jan 17, 2010 5:04 pm

hay nhi :">
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Đợi cậu ở nơi này (Hay lắm đấy )
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Blue Sky :: Giao lưu - Cuộc sống :: Friend - Love - Life-
Chuyển đến